Chương 26

Hoa Vịnh suy yếu được Thịnh Thiếu Du dìu từng bước lên tầng. Khi dừng lại trước cánh cửa quen thuộc, Thịnh Thiếu Du đã cảm nhận được cơ thể của người trong lòng khẽ run, khiến lòng anh theo đó cũng thắt lại. 

Đóa hoa lan từng chìm trong tuyệt vọng giữa những đêm bị giày vò, không biết đã bao lần khát khao được cứu thoát, được trở về nhà. Vậy mà giờ đây, khi thật sự đã đứng trước cửa nhà của mình, lại sợ không dám bước vào… 

Bởi cậu sợ, chỉ cần bước qua ngưỡng cửa này thôi, tất cả sẽ tan biến thành ảo mộng. Sợ rằng khi tỉnh lại, bản thân vẫn mắc kẹt trong địa ngục tối tăm ấy, chỉ có thể tiếp tục chết lặng dưới những đợt tra tấn không hồi kết.

Thịnh Thiếu Du cố gắng giữ bình tĩnh, đưa tay vỗ nhẹ vào lưng của đóa hoa lan để trấn an cậu, muốn cho cậu biết đây không phải là mơ, cậu đã thật sự về nhà rồi. 

Thế nhưng, cái chạm khẽ ấy lại khiến Hoa Vịnh giật mình. Đôi mắt ngấn nước từ từ ngước lên nhìn anh, trong sâu thẳm con ngươi đen láy là một nỗi tuyệt vọng khó thể tả. Ánh mắt ấy vừa hoang mang vừa run sợ. Hoang mang vì không biết liệu bản thân có lại đang lạc trong giấc mộng đẹp mà bản thân tự dệt lên hay không, run sợ vì ký ức kinh hoàng vẫn còn đó, sẵn sàng nhấn chìm cậu lần nữa. 

Đôi mắt xinh đẹp đầy nước tuyệt vọng nhìn Thịnh Thiếu Du, sau đó run rẩy hàng mi khép lại, như thể cậu không dám tin đây là thật, không muốn hy vọng để rồi lại lần nữa bị đẩy vào vực thẳm thất vọng.

“…Vào nhà thôi, A Vịnh.”

Thịnh Thiếu Du miệng đắng lòng đau, không thể làm gì để trấn an đóa hoa lan, chỉ có thể cố gắng dùng âm thanh mềm mại nhất, nhẹ nhàng bảo cậu vào nhà. 

Đôi mắt xinh đẹp của đóa hoa lan lần nữa mở ra, nhưng như cũ vẫn không có tiêu cự rõ ràng. Cậu không còn nghiêng đầu nhìn Thịnh Thiếu Du nữa, hơi máy móc thẳng người lại, mang theo rất nhiều vết thương lớn nhỏ, từng bước khó khăn đi vào nơi đã từng có rất nhiều hạnh phúc của hai người. 

Nhưng Thịnh Thiếu Du đang khổ tâm lại không hề hay biết…

Hoa lan ma một bên đau lòng vì người yêu bị thương, một bên lại quyết tâm làm tới cùng. Cậu muốn khiến Thịnh Thiếu Du đau đến tận xương tủy vì mình, khiến anh phải trải qua quãng thời gian dài day dứt không thể sống thiếu cậu. Rồi từ từ, từng chút một, cậu sẽ bồi đắp thêm, để anh càng yêu cậu, vĩnh viễn không rời xa, mãi mãi thuộc về cậu…

Chỉ là, không thể chơi trò mất tích được nữa. Điều này lại nằm ngoài kế hoạch của hoa lan ma. Cậu phải lần nữa lên một kế hoạch mới, khiến cho anh Thịnh của cậu không thể thoát khỏi, cùng cậu sa ngã vào địa ngục dối trá do chính cậu tạo ra, mãi mãi không thể thoát được… 

.

Thịnh Thiếu Du không biết những cuồng loạn ẩn sâu trong nội tâm Hoa Vịnh. Hiện tại, điều duy nhất anh muốn là nhanh chóng kiểm tra thân thể cho đóa hoa lan, rồi tìm mọi cách chữa trị để cậu có thể mau hồi phục.

Hoa Vịnh lúc đầu vẫn sợ hãi không muốn Thịnh Thiếu Du chạm vào mình. Nhưng sau khi được anh nhiều lần vỗ về, trấn an, đóa hoa lan cuối cùng cũng bỏ ra lớp phòng vệ yếu ớt của mình, run rẩy để anh lấy đi chiếc áo đang khoác trên người, sau đó cởi bỏ lớp áo choàng mỏng manh. Cơ thể đầy vết thương lập tức lộ ra trước mắt Thịnh Thiếu Du…

Mặc dù đã nghe nói về những kinh khủng mà đóa hoa lan đã trải qua, nhưng khi tận mắt chứng kiến, Thịnh Thiếu Du mới biết những gì cậu phải chịu đựng còn đáng sợ và nặng nề hơn rất nhiều so với những gì anh đã nghe.

Toàn thân Hoa Vịnh chi chít những dấu vết dâm dục, cơ thể mỏng manh dường như đã bị người ta khai phá và sử dụng triệt để hoàn toàn.

Trên cổ tay từng được Thịnh Thiếu Du vừa cười vừa nâng niu trong lòng bàn tay có một vết cắn rất sâu, rất sâu…

Thịnh Thiếu Du nhìn đến liền hít thở không thông. Bảo bối mà anh yêu thương nhất, ngay cả vuốt ve cũng không nỡ mạnh tay, lại bị người ta không chút thương tiếc dùng làm công cụ giải tỏa. Mà đóa hoa lan hay khóc, yếu đuối nhưng kiên cường này, trong lúc anh không biết, đã từng tuyệt vọng nghĩ đến cái chết…

Trên ngực, bụng và lưng cậu chi chít những vết cào cấu và bấm tím dã man, nhiều đến mức khiến Thịnh Thiếu Du khỏe mạnh cảm thấy nội tạng co thắt dữ dội.

Bàn tay Thịnh Thiếu Du run rẩy khi chạm đến gáy của Hoa Vịnh. Lớp tóc mềm mại vừa vén sang một bên, bại lộ toàn bộ trước mắt anh là một vết rách dài dữ tợn, máu đã khô lại thành từng vệt thẫm sẫm. Tuyến thể vốn là nơi mềm yếu nhất trên thân thể Omega, nay lại rách nát, sưng đỏ, còn hằn rõ dấu vết bị cào xé không thương tiếc.

Khoảnh khắc ấy, hơi thở của anh nghẹn lại trong lồng ngực. Một cơn đau nhói như xuyên thẳng qua tim, khiến anh suýt ngã quỵ. Anh biết rõ, vết thương này không chỉ là trên da thịt,  mà có thể khiến Hoa Vịnh mất đi pheromone, cướp đi khả năng được đánh dấu, thậm chí cả tương lai của một Omega…

Thịnh Thiếu Du đau khổ hiểu được, trong những đêm tuyệt vọng, khi không còn lối thoát, Hoa Vịnh của anh đã tự dùng chính tay mình xé nát tuyến thể, thà hủy hoại bản thân còn hơn để kẻ khác chạm vào.

Hơi thở anh vỡ vụn, như có ngàn nhát dao đâm thẳng vào tim. Giọng anh khản đặc, yếu ớt thì thầm: “A Vịnh…” 

Hoa Vịnh chỉ khẽ rụt người, run rẩy như chú chim non vừa bị vặt cánh, không dám nhìn anh. Trong khoảnh khắc ấy, Thịnh Thiếu Du mới thấu hiểu toàn bộ sự tàn nhẫn mà cậu đã phải chịu đựng. Anh đỏ mắt, ngón tay siết chặt đến run rẩy, từng khớp xương căng cứng. Lòng anh quặn thắt, vừa giận chính mình vô dụng, không bảo vệ nổi người mình yêu, vừa đau xót đến tận xương tủy khi nhìn thấy cậu tự tay hủy hoại bản thân.

Hoa Vịnh, người khiến Thịnh Thiếu Du nếm trải mùi vị thất bại trong tình yêu, hoàn toàn khác biệt với những Omega đến với anh vì tiền, vì pheromone của Alpha cấp S…

Cậu yêu Thịnh Thiếu Du, chỉ trùng hợp người cậu yêu lại là Alpha đỉnh cấp, lại vừa có thật nhiều tiền. 

Hoa Vịnh yêu Thịnh Thiếu Du không đòi hỏi bất kỳ vật chất xa xỉ nào.

Để rồi giờ đây, Thịnh Thiếu Du, người đã từng khẳng định mình sẽ không yêu bất kỳ Omega nào, lại thua trắng ván cờ tình ái trong tay đóa hoa lan mảnh mai này, thua vì chẳng thể dứt bỏ, thua đến mức cả trái tim lẫn linh hồn đều bị giam cầm trong cậu…

Hoa Vịnh muốn tránh khỏi tầm mắt của Thịnh Thiếu Du, lúc này yếu ớt lên tiếng: “Thịnh tiên sinh…tôi muốn đi tắm.”

Thịnh Thiếu Du cố gắng làm giọng mình không lạc đi, dịu dàng khuyên bảo cậu: “Không đi tắm có được không, để anh thoa thuốc cho em–…”

“Tôi muốn đi tắm…”

“…”

Lời từ chối của cậu cắt ngang câu nói chưa dứt, khiến tim anh nghẹn lại. Hoa Vịnh vẫn cúi đầu, không dám đối mặt, đôi vai mảnh khảnh run lên nhè nhẹ, làm Thịnh Thiếu Du không thể nào giận được, cuối cùng chỉ đành bất lực thở dài, khẽ gật đầu. 

Anh nhẹ giọng dỗ dành, như sợ làm vỡ đóa hoa lan mong manh trước mắt: “Được… nhưng tắm xong, phải để anh thoa thuốc cho em, có được không?”

Sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý của đóa hoa lan, Thịnh Thiếu Du liền đi lấy khăn tắm và quần áo sạch cho cậu. Anh vẫn không yên tâm, lặng lẽ đi theo cậu đến tận cửa phòng tắm.

Cho đến khi đóa hoa lan rũ mắt, đưa tay khép lại cánh cửa phòng tắm bỏ lại anh bên ngoài, cơ thể đang căng chặt của Thịnh Thiếu Du mới dần thả lỏng một chút. Anh hít sâu một hơi, như để ép mình tĩnh táo hơn, rồi quay người lấy sẵn hộp thuốc y tế, kiên nhẫn chờ đợi Hoa Vịnh tắm ra.

Thời gian từng chút trôi qua, hơi nước mơ hồ len ra từ khe cửa. Thịnh Thiếu Du ngồi trên giường trong phòng ngủ, đôi mắt không rời cánh cửa phòng tắm đã đóng kín.

Ban đầu anh còn kiên nhẫn đợi, nhưng khi đồng hồ lặng lẽ nuốt trọn từng phút, sự lo âu trong lòng anh càng lúc càng dâng cao. Một tiếng nước rơi tí tách, kéo dài như bất tận, khiến trái tim Thịnh Thiếu Du cũng run theo.

Anh lo lắng bước đến trước cửa phòng tắm, khẽ gõ nhẹ lên cánh cửa, giọng thấp trầm mà dịu dàng gọi tên đóa hoa lan: “A Vịnh?…” 

Bên trong không có tiếng đáp, chỉ có tiếng nước ào ạt như che lấp mọi thứ. Bàn tay Thịnh Thiếu Du siết chặt lại, lòng dâng lên từng đợt bất an, hận không thể lập tức xông vào kiểm tra. 

Mãi đến khi anh gõ cửa lần thứ hai, cánh cửa phòng tắm mới từ từ mở ra. Hoa Vịnh bước ra, toàn thân bao phủ trong hơi nước mát lạnh, mi mắt vẫn rũ xuống, không nhìn thẳng vào anh. Không nói gì thêm, cậu chỉ lằng lặng để Thịnh Thiếu Du dìu mình ngồi lên giường, ngoan ngoãn cho anh thoa thuốc. 

Ánh đèn vàng phủ xuống, khiến những vết thương mới rỉ máu càng thêm rõ rệt. Thịnh Thiếu Du cầm bông gạc, tay run lên từng chút. Anh thấy rất nhiều vết thương vốn đang khép miệng, vậy mà trong lúc tắm đã bị chủ nhân nhẫn tâm chà xát lại rách ra, máu loang nhỏe đỏ hồng. Một dòng chua xót lan tràn nơi đáy mắt Thịnh Thiếu Du, vừa thương vừa giận, nhưng cuối cùng vẫn chỉ hóa thành sự dịu dàng run rấy nơi đầu ngón tay. 

Nhưng Thịnh Thiếu Du đang chua xót không để ý đến, những vết bầm tím trên người đóa hoa lan, sau mấy tiếng đồng hồ gặp mặt đã hơi nhạt đi. 

Anh sẽ càng không thể ngờ được, vì thể chất mau lành đặc biệt của Enigma, mà đóa hoa lan yếu đuối của Thịnh Thiếu Du trong nhà tắm đã lạnh lùng không cảm xúc, một lần nữa tự hành hạ chính bản thân mình, khiến cho những vết thương sắp lành lại lần nữa rỉ máu…

Thu Phong Ảnh Điệp

EABO [Hoa Thịnh] Cạm Bẫy

<< Chương 25

Chương 27 >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *