Thời gian thấm thoát thoi đưa, lại hai tháng trôi qua.
Đối với Thịnh Thiếu Du, ‘sơn hào hải vị’ ăn riết cũng nhàm chán, bây giờ chuyển sang ‘cháo bẹ rau măng’ dường như cũng không dễ ngán như anh nghĩ. Thời gian anh và Hoa Vịnh quen nhau lâu hơn anh tưởng rất nhiều.
Đến khi mùa xuân sắp kết thúc, Thịnh Thiếu Du vẫn đang yêu đương trong sáng với Hoa Vịnh, chỉ giới hạn ở mức độ hôn nhau.
Hôm nay Thịnh Thiếu Du tan làm trở về, Hoa Vịnh không có ở nhà. Buổi trưa, cậu đã nhắn với Thịnh Thiếu Du báo tối nay có buổi tụ tập, phải ăn tối xong mới về.
Ngồi trong phòng khách một lúc, Thịnh Thiếu Du cảm thấy thật trống trải. Anh nhắn tin cho Hoa Vịnh, hỏi cậu: [Khi nào em về.]
Hoa Vịnh có lẽ đang bận, không trả lời.
Thịnh Thiếu Du ngồi trên sofa một lúc, chợt thấy buồn cười, cảm thấy mình giống như một người chồng đang chờ vợ đi làm về, điều này khiến Alpha cấp S kiêu ngạo không vui. Yêu đương theo kiểu học sinh tiểu học đã đành, bây giờ còn giống như không thể sống thiếu cậu.
Thịnh Thiếu Du đứng dậy, trả lời tin nhắn của Lý Bách Kiều đã gửi từ một tiếng trước, tự lái xe đến Hoàng Gia Thiên Địa Hội.
.
Một giờ rưỡi sáng, Thịnh Thiếu Du say khướt trở về. Anh vốn định về nhà mình, nhưng tài xế đến đón anh không hỏi, như thường lệ cứ đưa anh về nhà Hoa Vịnh.
Xe đi được nửa đường, Thịnh Thiếu Du mới nhận ra, nhưng anh cũng không ý kiến.
Thịnh Thiếu Du nghĩ Hoa Vịnh dường như đã ngủ, tài xế dìu anh phải bấm chuông cửa hai lần cậu mới ra mở cửa. Nhưng cửa mở ra, trên mặt của Hoa Vịnh không có dáng vẻ mơ màng mới thức, chỉ là đôi mắt đỏ hoe…
Tối nay, anh đã uống rượu rất nhiều, còn làm chút chuyện người lớn với một Omega hương hoa mới quen.
Hoa Vịnh nhìn anh được tài xế đỡ vào nhà, khịt mũi, khi ngửi thấy mùi Omega lạ trên người Thịnh Thiếu Du, mắt cậu lại càng đỏ hơn.
Thịnh Thiếu Du từ khi ở cùng với Hoa Vịnh liền hiếm khi ra ngoài chơi, trừ bỏ những kỳ phát tình cần tìm Omega, anh quả thật giữ mình trong sạch.
Lần đầu trải qua kỳ phát tình bên ngoài cùng Omega khác, Thịnh Thiếu Du thấy hơi chột dạ, sau khi xong việc liền tẩy rửa sạch mùi Omega đó trước khi về nhà của Hoa Vịnh.
Hoa Vịnh quả là bảo bối hiểu chuyện trong lòng Thịnh Thiếu Du, cậu biết anh ra ngoài làm gì cũng không quấy khóc, chỉ là khi Thịnh Thiếu Du trở về sẽ thấy cậu im lặng hơn thường ngày, những ngày sau đó Thịnh Thiếu Du sẽ làm trò chọc cho Hoa Vịnh cười, đối tốt với cậu lên tận trời, càng cưng chiều cậu hơn.
Cứ thế, mỗi lần ra ngoài cùng Omega khác trải qua kỳ phát tình, Thịnh Thiếu Du sẽ rửa sạch sẽ bản thân rồi mới về nhà với Hoa Vịnh. Nhưng hôm nay, anh trở về với bộ dáng say mềm, trên người còn nồng nặc mùi của Omega, ban đầu tâm trạng anh còn tốt, nhưng nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của Hoa Vịnh, đột nhiên mất hứng, sắc mặt cũng ảm đạm đi.
Tài xế sau khi đỡ Thịnh Thiếu Du vào liền nhìn sắc mặt mà nhanh rời đi, để lại Hoa Vịnh một mình đối mặt với Thịnh Thiếu Du tâm trạng không tốt.
Hoa Vịnh không hỏi gì cũng không nói gì, bưng từ trong bếp ra một bát canh giải rượu cho Thịnh Thiếu Du. Trong canh giải rượu có cam thảo, lẽ ra không đắng, nhưng Thịnh Thiếu Du uống vào lại cảm thấy vị đắng nồng nặc, khó nuốt.
Anh nhăn mày, đặt bát xuống, vẫn còn hơi chóng mặt, khàn hỏi Hoa Vịnh: “Bữa tiệc thế nào, chơi vui không?”
Hoa Vịnh đứng trước ghế sofa, nhìn xuống anh. Ánh đèn trong phòng khách dịu nhẹ, nửa khuôn mặt của Hoa Vịnh ẩn trong bóng tối không nhìn được, ánh mắt có chút lạnh lùng, khóe miệng mím chặt.
“Một nhà hàng ở khu A, cũng được, không vui lắm.” Hoa Vịnh nói tiếp: “Còn Thịnh tiên sinh thì sao?” Sau đó bước lại gần Thịnh Thiếu Du đang ngã người trên sofa.
Chất giọng cậu hơi mềm, luôn nói chuyện chậm rãi, là kiểu giọng và ngữ điệu và Thịnh Thiếu Du thích nhất. Nhưng không hiểu sao hiện tại lại toát ra một cảm giác áp bức nặng nề.
Điều này khiến một Alpha cấp S như Thịnh Thiếu Du cảm thấy không thoải mái. Da đầu anh đột nhiên tê dại, tay chân lạnh ngắt, ngay cả sống lưng cũng toát ra hơi lạnh, vô thức tỏa ra một luồng pheromone áp chế.
Thịnh Thiếu Du cố kiếm chế sức mạnh, sợ làm Hoa Vịnh bị thương, nhưng có lẽ nồng độ pheromone áp chế không cao, Hoa Vịnh dường như không bị ảnh hưởng, cậu lại hỏi tiếp: “Về muộn như thế, đi đâu vậy?”
“Không nên hỏi thì đừng có hỏi.” Thịnh Thiếu Du tâm trạng đang không tốt, nghe Hoa Vịnh nói thế liền trầm mặt, anh ghét Omega ỷ lại vào sự cưng chiều mà làm càng. Nếu người trước mặt không phải Hoa Vịnh thì anh đã bảo cút đi từ lâu.
“Tôi không nên hỏi sao?” Hoa Vịnh cười, nhưng vẻ mặt lại càng âm trầm hơn: “Mùi Omega nồng nặc như vậy, đứng ngoài cửa cũng ngửi thấy, anh là đến đây để khoe khoang sao?”
Sắc mặt Thịnh Thiếu Du hoàn toàn lạnh xuống: “Hoa Vịnh”. Anh lạnh lùng nói: “Đừng quên thân phận của mình. Chuyện của tôi, hình như không đến lượt em quản.”
Hoa Vịnh ngây người nhìn anh, ánh mắt xa lạ như thể đột nhiên không nhận ra anh, im lặng rất lâu, gần như sụp đổ cuối cùng đỏ mắt gật đầu: “Thịnh tiên sinh nói đúng, là tôi không nhớ đến thân phận của mình. Thật xin lỗi, vậy tôi về phòng trước.”
Khi Hoa Vịnh xoay người rời đi, Thịnh Thiếu Du đã kịp nắm lấy tay cậu. Vừa nắm được tay, trong đầu anh đột nhiên lóe lên một ý nghia kỳ quặc, anh cảm thấy Hoa Vịnh có lẽ căn bản không hề ngủ. Bởi vì cánh tay nhỏ lộ ra ngoài áo ngủ rất lạnh, như thế đã ngồi ở ngoài đợi anh về cả đêm.
Cậu đang đợi Thịnh Thiếu Du về nhà.
Lòng Thịnh Thiếu Du chợt mềm nhũn, cảm thấy bản thân khi nãy quả thật hơi có lỗi, định dỗ dành Hoa Vịnh.
Tuy nhiên, Thịnh thiếu gia bạc tình hiếm khi có tâm trạng dỗ dành người khác hôm nay lại không có cơ hội thể hiện. Những ngón tay trắng mảnh được anh đang nắm lấy nhìn có vẻ yếu ớt nhưng lại rất mạnh, dùng sức gỡ tay Thịnh Thiếu Du ra. Đóa hoa lan khẽ run, im lặng để lại cho Thịnh Thiếu Du một bóng lưng đi thẳng về phòng.
.
Mấy ngày sau đó, mặc dù sống chung một mái nhà, nhưng Thịnh Thiếu Du lại không gặp được Hoa Vịnh một lần nào.
Rõ ràng bữa sáng, bánh quy, bữa tối đều xuất hiện đúng giờ trên bàn ăn, nhưng Hoa Vịnh như thể có máy nhìn trộm, luôn có thể hoàn hảo tránh khỏi Thịnh Thiếu Du.
Trong căn hộ vẫn còn lưu lại hương lan thanh nhã của cậu, thoang thoảng khắp nơi, nhưng không bao giờ nhìn thấy cậu.
Leave a Reply