Sáng hôm sau rời giường, Hoa Vịnh đã dậy từ sớm, cậu đang dọn dẹp lại bếp, trên bàn ăn là bữa sáng phong phú vừa mới chuẩn bị xong.
Thịnh Thiếu Du thích bữa sáng kiểu Tây, nhưng Hoa Vịnh ‘không biết’, cậu nấu sữa đậu nành với một xửng bánh bao nhỏ, bánh xá xíu và há cảo tôm, bên cạnh còn có một đĩa trái cây cắt sẵn.
Thịnh Thiếu Du khi đi đến, nhìn các món kiểu Trung trên bàn hơi ba chấm…
“Không biết anh Thịnh thích ăn gì, nên em chuẩn bị đại khái vậy thôi.” Cậu mỉm cười lấy đũa cho Thịnh Thiếu Du: “Tối qua anh Thịnh ngủ ngon không?”
Thịnh Thiếu Du vừa nhận lấy đũa, chưa kịp trả lời thì lại nghe cậu nói tiếp: “Em thì ngủ không ngon lắm.”
“Hửm?”
Đóa hoa lan mặc đồ ở nhà nhưng vẫn đẹp đến lóa mắt ngồi đối diện len lén liếc nhìn anh, khuôn mặt đỏ bừng, nghiêm túc đáp: “Vì tim đập nhanh quá”.
Thịnh Thiếu Du bật cười: “Thật sao?”
“Ừm”. Hoa Vịnh nhẹ nhàng nói: “Hình như cả đời em chưa bao giờ tim đập nhanh như vậy á.”
Ánh mắt Thịnh Thiếu Du mang theo ý cười, mềm mại hỏi cậu: “Vậy sao này phải làm sao?”
Hoa Vịnh hơi ảo não: “Đúng vậy, sau này phải làm sao đây?” Cậu nghiêng đầu chớp mắt, ngây thơ hỏi: “Anh Thịnh à, yêu đương với anh, ở bên anh lâu có phải sẽ bị bệnh tim luôn không?”
“Nói gì đấy?”
“Đúng mà.” Hoa Vịnh vừa đặt tay lên ngực vừa nói: “Bây giờ tim em cũng đập rất nhanh, có chút khó thở.”
Sau đó, Thịnh Thiếu Du lo cậu thiếu oxy, nên trước khi ăn sáng, anh lại đè Hoa Vịnh ra, tốt bụng hô hấp nhân tạo cho cậu một lúc. Cho đến khi hoa lan nhỏ nghẹn ngào dưới thân yếu ớt nói mình không khó thở nữa mới buông tha.
.
Hôm nay, Thịnh Thiếu Du phát hiện bữa sáng kiểu Trung cũng không tệ.
Ăn sáng xong, Hoa Vịnh đi dọn dẹp bát đũa trong bếp, Thịnh Thiếu Du vào phòng làm việc mở một cuộc họp trực tuyến. Sau khi kết thúc đã gần mười một giờ.
Anh gập lại máy tính, đứng lên định ra ngoài xem đóa hoa lan đang làm gì.
Mặc dù cậu trên vòng bạn bè rất hay nói, cũng thường xuyên líu ríu trong giấy nhắn. Nhưng hầu hết thời gian, Hoa Vịnh ở ngoài đời rất ít nói. Khác với những người tình trước đây luôn muốn thu hút sự chú ý của Thịnh Thiếu Du, đóa hoa lan ấy chỉ lặng lẽ ở một góc nào đó, như thế chỉ cần được ngước mắt thấy Thịnh Thiếu Du là cậu đã mãn nguyện.
Còn nụ hôn ngắn ngủi đầy mùi rượu hôm qua, có lẽ chính là điều táo bạo và liều lĩnh nhất mà Hoa Vịnh có thể làm.
Anh tìm thấy cậu ở phòng khách, Hoa Vịnh đang cầm một cuốn sách, ngồi trên sofa chăm chú đọc.
Tiến lại gần nhìn, Thịnh Thiếu Du phát hiện đó là một cuốn sách chuyên ngành về xoa bóp bấm nguyệt. Sắc mặt anh lập tức khó coi hỏi: “Sao vậy? Thư ký Hoa định đi làm thêm ở tiệm massage à?”
Anh đột nhiên lên tiếng khiến đóa hoa lan giật mình: “Không phải”. Hoa vịnh khép sách lại, quay đầu sang nhìn anh: “Em gái em nằm trên giường lâu quá, bác sĩ nói kiên trì massage sẽ tốt cho quá trình phục hồi sau này của em ấy.”
“Vậy em học được chưa?”
“Chưa nữa.” Hoa Vịnh hơi ảo não: “Hơi khó. Hơn nữa, em không có đối tượng để thực hành…”
.
Tối hôm đó, Thịnh Thiếu Du từ chối bữa tiệc tối, bảo thư ký Trần đang ở nhà nghỉ cuối tuần đi giao lưu thay anh. Sau đó trở thành đối tượng thực hành đặc biệt của thực tập viên trị liệu, aka Hoa lão sư.
Lần đầu tiên được sờ vào người mẫu thật, Hoa Vịnh trông rất căng thẳng, động tác có phần cứng nhắc.
“Anh Thịnh à, hay là…thôi vậy.”
“Sao vậy?”
“Em sợ em ấn không tốt”
“Không thực hành sao mà tốt được.” Thịnh Thiếu Du cởi trần nằm sấp trên giường massage, an ủi cậu: “Không sao, chút sức lực đó của em không làm anh đau được đâu, cứ ấn thoải mái.”
Hoa Vịnh không đắn đo nữa, bàn tay mềm mại thoa dầu, nhẹ nhàng xoa lên làn da trần của Thịnh Thiếu Du.
Nhưng cậu càng ấn, cơ bắp dưới lòng bàn tay càng cứng, khiến đóa hoa lan lần nữa cảm thấy không chắc chắn, hỏi Thịnh Thiếu Du: “Anh khó chịu sao?”
Thịnh Thiếu Du quả thực khó chịu, nhưng không phải vì Hoa Vịnh ấn không tốt. Hơi thở của anh dần dần nặng nề, cảm thấy mình đúng là tự chuốc lấy khổ.
Hoa Vịnh ấn rất nghiêm túc, cuốn sách mở ra ở gần đó, cậu cúi đầu ấn huyệt theo hướng dẫn trong sách, những ngón tay trắng nõn vuốt dọc theo xương sống của Thịnh Thiếu Du, từng đốt một ấn xuống.
Sau hơn một tiếng làm Thịnh Thiếu Du thở hơi lên, Hoa Vịnh đã học được hầu hết toàn bộ cách xác định huyệt đạo bằng phương pháp đo xương và đo bằng ngón tay, nhưng vẫn chưa thể nắm chắc hoàn toàn.
May là đóa hoa lan rất kiên trì, cậu giỏi nhất là từ từ tìm tòi học hỏi, cũng tin rằng cuối cùng nhất định sẽ đạt được điều mình mong muốn.
Chỉ có điều…
Dự là Thịnh Thiếu Du sẽ vừa sướng vừa khổ trong thời gian sắp tới. Sướng vì được hoa lan nhỏ massage cho, khổ cũng vì chỉ được mỗi massage thôi!!!
Hoa Vịnh massage từ đầu đến chân của Thịnh Thiếu Du, cuối cùng lại ấn thêm hai cái gần huyệt hoàn khiêu của anh, cảm giác tê dại đau nhức khiến Thịnh Thiếu Du không khỏi rên lên một tiếng. Hoa Vịnh lập tức dừng tay, nhẹ nhàng đẩy vai Thịnh Thiếu Du, nhỏ giọng nói: “Anh Thịnh ơi, em ấn xong rồi.”
Thịnh Thiếu Du ngồi dậy, mái tóc thường ngày luôn được chải gọn gàng giờ đã rối bù, khiến anh trông dễ gần hơn, cũng không còn sắc bén như trước.
“Ấn tốt lắm. Hoa lão sư có thế hành nghề được rồi.”
Hoa Vịnh cười ngại ngùng: “Cảm ơn anh Thịnh.”
Thịnh Thiếu Du lại muốn hôn cậu, nắm lấy cánh tay mảnh khảnh kéo cậu lại gần: “Em định cảm ơn anh thế nào?”
Hoa Vịnh lại chủ động thêm một lần, chóp mũi thanh tú nhẹ nhàng chạm vào má Thịnh Thiếu Du, mở miệng hôn anh.
Khi tách ra, giữa môi hai người còn vương sợi chỉ bạc, đóa hoa lan vẫn còn mê man sau nụ hôn. Thịnh Thiếu Du ấn cậu xuống giường massage. Hoa Vịnh bị bất ngờ, loạng choạng một chút, ngã ngồi xuống giường, ngấng mặt gọi anh: “Anh Thịnh.”
Thịnh Thiếu Du bị cậu nhìn đền bốc lửa, nhưng lại không thể vội vàng, sợ làm đóa hoa lan hoảng sợ, chỉ “Ừm” một tiếng.
“Em đi rửa tay.” Hoa Vịnh đẩy anh ra đứng dậy, động tác nhìn có vẻ chậm chạp, nhưng lại nhanh đến mức Thịnh Thiếu Du không thể nắm bắt.
Đợi cậu rửa tay xong đi ra, Thịnh Thiếu Du đã mặc áo choàng ngủ, dựa vào mép giường xem sách massage và ghi chú cẩn thận của Hoa Vịnh.
Anh mỉm cười: “Học chăm chỉ thật đấy.”
Hoa Vịnh gật đầu, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc: “Đã quyết định làm thì phải làm đến cùng, nhất định phải nghiêm túc.”
Thịnh Thiếu Du mất tập trung nhìn vào đôi môi đang nói vẫn còn hơi sưng đỏ vì bị mút mát của cậu: “Hôn cũng phải nghiêm túc sao?”
Hoa Vịnh đỏ mặt “Ừm” một tiếng.
“Vậy còn yêu đương thì sao?” Thịnh Thiếu Du ung dung hỏi: “Thế nào mới gọi là nghiêm túc? Phải hướng đến việc kết hôn sao?”
Vẻ mặt ngại ngùng của Hoa Vịnh bỗng nhiên lạnh xuống, trở nên bình tĩnh. Như thể cậu chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn với Thịnh Thiếu Du, đôi môi đỏ mọng mím chặt, vì không biết trả lời thế nào nên đành im lặng.
Thịnh Thiếu Du vốn còn lo lắng Hoa Vịnh yêu đương quá nghiêm túc, nhất định phải hướng đến một kết quả, điều này sẽ khiến anh, người chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn cảm thấy áp lực.
Nhưng lúc này không nhận được câu trả lời như mong đợi, không hiểu sao Thịnh Thiếu Du lại hơi khó chịu.
Hoa lan nhỏ vẫn luôn hiểu chuyện đến đau lòng, điều này lại càng khiến Thịnh Thiếu Du không nỡ rời xa cậu.
Leave a Reply