Chương 1

Ban đêm tại Hoàng Gia Thiên Địa Hội, một trong những ổ ăn chơi hàng đầu tại Giang Hỗ.

Thịnh Thiếu Du lơ đãng xoay ly rượu trong tay, ánh đèn mờ ảo chiếu lên khuôn mặt anh tú của anh khiến đường nét ngũ quan càng thêm sắc nét, bên tai là những tiếng cười đùa của đám bạn phú nhị đại. Giơ tay lên nhìn đồng hồ thấy đã muộn, anh đặt ly rượu xuống bàn, với lấy áo khoác bị vứt trên lưng ghế đứng lên, yên lặng ra khỏi đám đông ồn ào.

Thư ký Trần Phẩm Minh đã chờ sẵn trước cửa, thấy anh đi ra liền nhanh nhẹn mở cửa xe đón anh vào.

Trần Phẩm Minh: “Thịnh tổng, anh có muốn uống một ít giải rượu trước khi đến HS không?”

“Không, cứ đến thẳng đó”. Thịnh Thiếu Du lười nhác đáp, sau đó liền dựa lưng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hôm nay anh có hẹn với Thẩm tổng bên tập đoàn HS để bàn về công nghệ kéo Gen. Đối phương cũng thật có ‘thành ý’, ỷ vào việc trong tay nắm giữ công nghệ đặc quyền trong ứng dụng kéo Gen trong tương lai, kì kèo lịch trình bận, liền hẹn gặp anh tận sau giờ ăn.

Xe đổ trước cửa tập đoàn HS, bước xuống xe, Thịnh Thiếu Du liền thấy một thân ảnh cao gầy đang đứng đợi. Người nọ ngoại hình thật bình thường, khi thấy anh đến liền bước đến chào hỏi.

“Chào Thịnh tổng, thật ngại khi hẹn gặp ngài vào giờ này. Lịch trình của Thẩm tổng dạo gần đây thật sự rất bận, mong ngài thông cảm. Mời ngài theo tôi lối này đến văn phòng”.

Người nói chuyện tên Cao Đồ, là thư ký chủ tịch. Y không biết vì sao Thẩm tổng lại sắp lịch hẹn gặp vào giờ này, còn lấy lý do rất bận, trong khi cả ngày hôm nay hắn chỉ ngồi ngốc ở trong phòng làm việc. 

Dẫn Thịnh Thiếu Du đến văn phòng, Cao Đồ theo thói quen không gõ cửa cứ thế bước vào. 

Vừa vào y liền sửng người. Thẩm Văn Lang, vị chủ tịch mà y vừa nói đang bận trăm công nghìn việc, hiện tại đang ép sát người vào cậu thư ký mới đến hôm nay. 

Cả hai hình như không chú ý đến có người vừa bước vào, thư ký mới tên Hoa Vịnh gương mặt đỏ bừng, trong mắt có ánh nước đang ra sức chống cự, cố gắng đưa tay đẩy tên Alpha đang không tiết tháo phóng ra pheromone kích thích làm Omega mềm oặc dưới thân hắn. 

Thẩm Văn Lang – người được cả giới biết là rất ghét Omega, hiện tại lại đang trêu đùa một Omega khác. 

Hắn ép cậu dựa sát vào kính cửa sổ sát đất, đưa tay luồng vào trong áo sơ mi đã bị mở ra gần như hết cúc áo mà sờ xoạng eo nhỏ. Lồng ngực trắng nõn của Omega phập phồng lên xuống vì dùng sức chống cự. Hắn cúi người xuống cổ cậu, bá đạo ngửi mùi hoa lan đang phát ra trên người Omega đang run rẩy khiến cậu phải nức nở lên tiếng: “Thẩm tổng, đừng mà”. 

Cái cúi đầu của Thẩm Văn Lang làm Hoa Vịnh đang vùng vẫy lại càng ra sức chống trả hơn, vì cậu thấy được phía sau hắn là một đám người đang đứng trước cửa. 

Mùi pheromone khiêu khích của Alpha cấp S vẫn đang quanh quẩn trong phòng, cơ thể Cao Đồ hơi lảo đảo. Không đợi Thẩm Văn Lang làm thêm trò đồi bại nào, y liền ho khan vài tiếng ra hiệu, trên mặt không biểu tình nhưng ánh mắt lại chấn động không ít: “Thẩm tổng, Thịnh tổng của Thịnh Phóng Sinh Vật đã đến”.

Thẩm Văn Lang nghe thấy có người gọi liền dừng lại động tác, thu lại pheromone hắn nhíu mày nhìn ra cửa. Sau khi thấy người đến là ai liền cười nhạt chào hỏi: “Thịnh tổng đến rồi sao, mời ngồi.” Trong khi xoay người, bàn tay to lớn của Alpha vẫn không quên đưa xuống chiếc eo mềm mại của vị thư ký mới xoa nắn thêm vài cái.

Đáng thương cho Omega ngày đầu mới đi làm liền bị sếp “quy tắc ngầm”, đã thế còn trước mặt sự chứng kiến của bao nhiêu người. Hoa Vịnh không biết lấy đâu ra sức lực vùng ra khỏi cánh tay của Thẩm Văn Lang, gấp gáp chỉnh trang lại quần áo trên người, lúc này mới nâng gương mặt đầy nước mắt lên nhìn đám người đi đến. Sau đó cậu thấy vị được gọi là Thịnh tổng khẽ dừng bước, đồng tử hắn rung khẽ khi đưa mắt nhìn về phía cậu. 

Thịnh Thiếu Du lúc này mới thấy được mặt mũi của Omega kia. Đôi mắt long lanh, hàng mi dài rũ xuống ngập nước cùng đôi môi đỏ mọng bất giác khiến tim anh đập mạnh, buộc miệng lên tiếng: “Sao lại là cậu?”

Câu hỏi phát ra càng khiến không khí trong phòng thêm phần xấu hổ. Sự xúc động trong đáy mắt của Thịnh Thiếu Du không hề che dấu, điều này càng làm vị chủ tịch họ Thẩm không vui. Đôi mắt sắc bén của hắn quét tới người thư ký mới, cười lạnh lên tiếng: “Hóa ra thư ký mới của tôi lại quen biết Thịnh tổng, mối quan hệ thật rộng a. Sao cậu lại che giấu thông tin trong hồ sơ, là muốn làm chuyện xấu gì sao, Hoa Vịnh?”

Thì ra cậu ấy tên Hoa Vịnh. 

Thịnh Thiếu Du lơ đãng nghĩ.

Omega bị hỏi tới liền run rẩy, sau đó cậu đưa mắt lên nhìn lại Thịnh Thiếu Du như muốn tìm ra một chút quen thuộc trên gương mặt đối phương nhưng vô dụng: “Thẩm tổng, không…tôi không biết vị tiên sinh này”.

Đường đường là chủ tịch của một tập đoàn lớn. Câu nói không nhận người quen của Hoa Vịnh như tát thẳng vào mặt Thịnh Thiếu Du, thiếu điều muốn nói vị chủ tịch cao cao tại thượng là anh ngày đêm thương nhớ người ta mà người ta thậm chí còn không nhớ đến đã gặp anh ở đâu.

Cảm giác bẽ mặt khiến anh tỉnh táo, thoát khỏi sự si mê tự biên tự diễn, anh lạnh nhạt đáp: “Đúng là không quen biết, chỉ chạm mặt nhau lúc ở Hòa Từ, cậu ấy không chú ý đã va phải tôi”.

Hoa Vịnh sau khi nhận ra người trước mắt là ai, mắt liền sáng hơn vài phần: “Là anh sao!” nói xong liền nở nụ cười. Nhưng khi thấy tầm mắt sắc bén của Thẩm Văn Lang đang nhìn về phía mình, cậu liền cố gắng khống chế biểu cảm, sửa lời: “Vừa rồi không nhận ra ngài, thật ngại quá”, sau đó hướng về phía Thịnh Thiếu Du cúi người:”Hôm đó thật xin lỗi”.

Không đợi Thịnh Thiếu Du mở miệng, Thẩm Văn Lang lại cười cợt lên tiếng: “Vậy sao?” Sau đó hắn tiến lên vài bước rút ngắn khoảng cách mà Hoa Vịnh vừa tạo ra với mình, tay lại luồng xuống eo cậu đẩy nhẹ về phía trước, đẩy cậu loạng choạng về phía Thịnh Thiếu Du: “Nói miệng không đủ thành ý. Nhanh, qua Thịnh tổng xin lỗi cho đàng hoàng”.

Hành động của hắn lại khiến cả phòng lâm vào trầm mặc, rõ ràng hắn xem Hoa Vịnh là món hàng để trao đổi, khiến Omega vừa mới bình tĩnh lại một chút lần nữa nhục nhã mà đỏ mắt. Cậu mím chặt môi, cả người cứng đờ bước từng bước tới chỗ Thịnh Thiếu Du lần nữa cúi đầu xin lỗi, lại lúng túng không biết nên làm gì tiếp theo. 

Thịnh Thiếu Du cũng không rảnh ở đây tốn thời gian với hắn, anh gật nhẹ đầu với Hoa Vịnh, sau đó liền xoay người ngồi vào chỗ sofa dùng để tiếp khách trong văn phòng Thẩm Văn Lang, lạnh nhạt lên tiếng: “Được rồi, chỉ là chuyện vặt. Hôm nay tôi đến là muốn cùng Thẩm tổng bàn về ứng dụng kéo Gen…”

Thấy hai vị chủ tịch đã vào trạng thái bàn việc chính, Cao Đồ đi đến cạnh Hoa Vịnh vẫn đang lúng túng đứng một góc, nhẹ nhàng lên tiếng: “Cậu tan làm trước đi, ở đây có tôi là được rồi”. Hoa Vịnh như được ân xá, nhìn y với vẻ mặt biết ơn, thấp giọng nói tiếng cảm ơn rồi bước nhanh ra khỏi văn phòng. 

Thấy Hoa Vịnh ra khỏi phòng, Thẩm Văn Lang đang nói chuyện với Thịnh Thiếu Du dừng lại một nhịp, lạnh nhạt liếc về phía Cao Đồ tự ý chủ trương mà cho một ánh mắt không hài lòng. Về phía Cao Đồ, y làm như không thấy, bước vài bước về lại vị trí cũ đứng sau lưng Thẩm Văn Lang.

__________________

Note: sẽ theo sát mạch truyện trong nguyên tác khá nhiều, chỉ vì muốn thêm nhiều cảnh bán thảm của Hoa Vịnh với anh Thịnh của nhỏ hơn. Nội dung sau đó sẽ từ từ biến đổi để phù hợp mạch truyện sau này.

13/08/2025

Thu Phong Ảnh Điệp

EABO [Hoa Thịnh] Cạm Bẫy

Chương 2 >>

One response to “Chương 1”

  1. icy

    mấy nay hóng nhà mới của sốp mãii

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

One thought on “Chương 1

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *