Hoàng Tinh và Khâu Đỉnh Kiệt rất thích cảm giác yêu đương vụng trộm trên mạng xã hội.
Nói đúng hơn, là kiểu tán tỉnh nhau một cách công khai trong lén lút!
Sau lần đầu tiên gặp gỡ tại hậu kỳ Cửu U, Khâu Đỉnh Kiệt bỗng nhiên có thêm một “cái đuôi nhỏ”.
“Cái đuôi” ấy rất đẹp trai, có chút hướng nội, có chút ngốc ngốc, cứ ra sức tìm cách để thu hút sự chú ý của anh.
Câu chuyện bắt đầu từ buổi chiều “định mệnh” ngày hôm đó.
Khâu Đỉnh Kiệt ngồi dựa người vào ghế, một tay chống cằm, một tay nghịch điện thoại. Anh đến đây theo lời mời của một người bạn, nói rằng muốn giới thiệu đoàn phim với anh và dẫn anh xem vài cảnh kỹ xảo cuối cùng. Nhưng khi đã đến, người bạn ấy lại ngại ngùng nhắn rằng có việc đột xuất, không thể qua được.
Khâu Đỉnh Kiệt khẽ thở dài, ánh mắt dừng lại ở khoảng không trước mặt. Dù bình thường anh vốn hoạt bát, nói cười thoải mái, nhưng bị đặt vào một môi trường xa lạ, xung quanh toàn những gương mặt chưa quen, anh vẫn không tránh khỏi có chút lạc lõng.
Khẽ phồng má đáng yêu trong vô thức, ánh nhìn của anh bắt đầu lơ đãng, lướt quanh cả phim trường. Ngay lúc ấy, cánh cửa phía xa mở ra, một luồng gió nhẹ thổi vào mang theo chút hương nắng cuối ngày.
Tầm mắt Khâu Đỉnh Kiệt liền bị thu hút bởi bóng người vừa bước vào.
Thanh niên mặc áo phông đen, quần jean xám nhạt, gấu quần hơi sờn, vài chỗ cắt xẻ phá cách để lộ ra làn da trắng. Cậu vừa đi vừa cúi đầu bấm điện thoại, ánh sáng màn hình phản chiếu lên gương mặt nghiêng nghiêng. Mái tóc đen mềm không vuốt keo, vài sợi rủ xuống trán, khẽ lay động theo từng bước đi.
Ánh sáng trong phòng nhẹ nhàng chiếu xuống, khiến ngũ quan trên gương mặt tinh xảo ấy càng thêm rõ nét, sống mũi thẳng cùng xương quai hàm thanh tú lại càng thêm nổi bật. Mọi đường nét đều sạch sẽ và yên tĩnh như một bức ảnh được chỉnh sáng vừa vặn, cả người thanh niên toát ra cảm giác vừa dịu dàng lại vừa có chút lười nhác cuốn hút.
Khâu Đỉnh Kiệt thoáng ngẩn người. Trong giây phút ngắn ngủi ấy, tim anh như có ai gõ nhẹ một nhịp. Không phải vì cậu quá nổi bật, mà vì anh đã từng thấy gương mặt ấy qua vô số lần lướt mạng, qua những bức ảnh, video, bài phỏng vấn mà anh vẫn lặng lẽ theo dõi.
Hoàng Tinh.
Cái tên ấy đã xuất hiện trong danh sách tìm kiếm trên điện thoại của anh. Một nghệ sĩ trẻ tài năng, kiệm lời, gần như chẳng có scandal nào. Cậu còn được gọi là “tảng băng nhỏ” vì tính cách hơi lạnh nhạt và hướng nội của bản thân. Nhưng chính sự lạnh lùng ấy lại có một sức hút riêng, khiến người khác muốn đến gần hơn. Dĩ nhiên, Khâu Đỉnh Kiệt là một trong số đó.
Khâu Đỉnh Kiệt sẽ không thừa nhận, lý do anh vẫn chần chừ chưa chịu rời đi còn có một nguyên nhân sâu xa khác. Và giờ đây, anh cảm thấy sự chờ đợi của mình thật xứng đáng.
Vì “tảng băng nhỏ” ấy đang thật sự ở ngay trước mắt anh.
Không suy nghĩ nhiều, Khâu Đỉnh Kiệt đứng bật dậy giữa đám người đang ồn ào, khóe môi bất giác cong lên. Giọng anh trong trẻo, mang theo sự phấn khích mà gọi to:
“Hoàng Tinh!”
Tiếng gọi đủ lớn để át đi vài âm thanh hỗn tạp trong phòng. Thanh niên bị gọi tên khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đen ánh lên vẻ ngạc nhiên. Cậu cứ thế đứng ngốc tại chỗ, ánh sáng chiếu lên khiến đôi đồng tử như phản chiếu cả dải sao trời.
Rõ ràng là không ngờ một ai đó sẽ gọi tên mình như thế này trong lúc này. Cậu hơi đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng cũng thấy được một dáng người đang vẫy tay về phía mình.
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn dáng vẻ Hoàng Tinh ngẩn người tại chỗ, liền cảm thấy buồn cười. Cậu thật sự đẹp như trong ảnh, thậm chí người thật ở ngoài còn đẹp hơn.
Thế nên khi vừa nhìn thấy, anh đã không suy nghĩ mà vui vẻ gọi tên cậu. Đến khi gọi xong mới hơi ngại ngùng, tay anh khẽ nắm lấy góc áo, nhìn thanh niên còn chưa kịp hiểu chuyện gì nhưng vẫn ngoan ngoãn tiến về phía mình.
Hoàng Tinh khẽ chớp mắt. Trong giây phút đó, Khâu Đỉnh Kiệt thấy khóe môi cậu khẽ cong, như là thoáng qua, chỉ trong tích tắc. Cậu từ từ bước đến. Theo mỗi bước đi, tim anh lại đập nhanh hơn một chút.
Khi khoảng cách chỉ còn vài bước, Hoàng Tinh dừng lại, khẽ mỉm cười, giọng nói trầm thấp ấy nhẹ nhàng cất lên, lời nói ra không một chút ngập ngừng gọi tên anh:
“Xin chào, anh là Khâu Đỉnh Kiệt phải không?”
Khâu Đỉnh Kiệt còn hơi bối rối vì sự đường đột của mình, vừa định lên tiếng thì nghe cậu gọi tên. Đôi mắt anh lập tức mở lớn, trong phút chốc, sự ngạc nhiên xen lẫn niềm vui hiện lên rõ rệt trong ánh nhìn long lanh ấy.
Trong cái giới này, lớp những diễn viên trẻ như bọn họ nhiều vô số kể. Vậy mà thanh niên trước mắt cũng nhận ra anh, Khâu Đỉnh Kiệt không nhịn được, trong lòng liền vui vẻ.
“A, xin chào! Cậu cũng biết tôi sao? Rất vui được gặp cậu.”
Anh chìa tay ra, nụ cười vẫn treo trên khóe môi. Bàn tay anh liền được nắm lấy bởi bàn tay to lớn của đối phương, hơi lạnh, nhưng lực nắm lại vững vàng, vừa đủ khiến lòng bàn tay anh dần nóng lên.
“Biết chứ.” Hoàng Tinh ngắn gọn đáp, giọng nói nhẹ bỗng trầm thấp, mang theo chút ý cười: “Đã có cơ hội xem qua tác phẩm của anh, giờ mới được gặp người ở ngoài đời.”
Ánh mắt thanh niên khẽ cong, nơi đuôi mắt thoáng qua nét dịu dàng hiếm thấy. Người từng quen biết Hoàng Tinh nếu trông thấy dáng vẻ này, hẳn sẽ phải vuốt cằm mà lâm vào suy tư… Bởi với cậu, thứ dịu dàng ấy vốn không dễ lộ ra trước mặt ai.
Nhưng, Khâu Đỉnh Kiệt lại là lần đầu tiên gặp gỡ, nên anh không biết được, khoảnh khắc ấm áp như thế, không phải là thứ dễ dàng xuất hiện ở một con người nội liễm như Hoàng Tinh.
Sau khi cậu nói xong, Khâu Đỉnh Kiệt cười càng tươi, tay cả hai vẫn chưa rút về. Hơi ấm từ bàn tay thanh niên truyền qua, lan dần lên đến các ngón. Bên tai là tiếng nói chuyện của mọi người xung quanh, tiếng máy chạy, tiếng bước chân gấp gáp, nhưng tất cả dần lắng đọng, chỉ còn lại ánh mắt hai người giao nhau.
Khung cảnh như đang được tua chậm, chỉ đến khi Hoàng Tinh nhẹ buông tay, anh mới hoàn hồn. Cậu hơi nghiêng đầu, giọng nói nhẹ như gió:
“Hôm nay anh đến thăm đoàn sao?”
“A?… Là bạn tôi hẹn đến, nhưng cậu ấy lại có chuyện đột xuất…”
“Là vậy sao?… Nếu anh không ngại, chờ xong việc, tôi có thể dẫn anh đi một vòng.”
…
Vậy nên, buổi gặp gỡ “định mệnh” ấy, cứ thế mà diễn ra.
Lúc cả hai ngồi xuống nói chuyện, người trong phòng đã bắt đầu dần giải tán. Hoàng Tinh vốn ít nói, nhưng với anh lại không đến mức lạnh nhạt. Cậu trả lời những câu hỏi của anh một cách nghiêm túc, thỉnh thoảng còn khẽ cười. Cứ mỗi lần nụ cười ấy xuất hiện, Khâu Đỉnh Kiệt cảm thấy tim mình lại khẽ rung lên.
Đến khi rời đi, Hoàng Tinh còn chủ động nói:
“Có thể kết bạn WeChat không? Tôi sẽ gửi những tấm ảnh hôm nay qua cho anh.”
Khâu Đỉnh Kiệt cũng đang có ý định như thế, nghe vậy liền vui vẻ gật đầu, lấy điện thoại ra đưa mã QR cho cậu quét.
Màn hình của hai chiếc điện thoại khẽ chạm, phát ra tiếng “tích” nhỏ. Nghe đơn giản, nhưng lại khiến không khí giữa họ bỗng ngưng lại một nhịp.
Khâu Đỉnh Kiệt sau đó chấp nhận lời mời, cất điện thoại đi, khẽ cười nói:
“Được rồi, sau này giữ liên lạc nhé.”
Thanh niên trước mắt cũng nhẹ mỉm cười, giọng nói trầm thấp đáp lại:
“Được. Anh về cẩn thận.”
Lần đầu gặp gỡ, khi tạm biệt nhau, cả hai đã có được số liên lạc của đối phương.
Tối hôm ấy, Khâu Đỉnh Kiệt nhận được tin nhắn. Hoàng Tinh gửi qua vài tấm ảnh hôm nay cả hai đã chụp cùng nhân viên trong tổ hậu kỳ, kèm một dòng tin nhắn:
Hoàng Tinh: [Hôm nay rất vui khi được gặp anh.]
Khâu Đỉnh Kiệt vui vẻ trả lời lại, nhìn dòng tin ngắn ngủi ấy, khóe môi bất giác cong lên.
Anh không ngờ, chính đoạn tin nhắn đơn giản đó lại là điểm khởi đầu cho vô số cuộc trò chuyện sau này.
Cũng không ngờ, người con trai trầm lặng ấy, từ giây phút này đã bắt đầu âm thầm bước vào thế giới của anh, nhẹ nhàng như một làn gió, mà chẳng thể nào rời đi được nữa.
______________
Đôi lời:
Viết về chuyện tình gà bông của hai bạn nhỏ – trước khi A Tinh thành công đưa “dâu” vào đoàn, (có thể sẽ ngắn thôi).
Viết theo timeline tác giả tự delulu, xin được nhấn mạnh lại là TỰ DELULU.
“Chuyện tình” của hai bạn nhỏ thì chỉ có hai bạn biết rõ, ở đây vì quá mê nên chiếc fic này được ra đời. (Nói là “chuyện tình” vì tui tin đôi “bạn cùng phòng” này thật sự “cùng giường”). Tóm lại, tất cả chỉ là sự tưởng tượng!
Cảnh báo: sến ơi sến, não yêu đương, không thực tế, ngọt tràn màn hình,…
Thu Phong Ảnh Điệp
[Tinh Kiệt] Câu Chuyện Của Chúng Ta
Leave a Reply